TRANG CHỦ

26 tháng 6, 2017

NẶNG ....THẦM......



...NẶNG.....THẦM ......
Trầm ca một khúc ảm đạm ngân
Phù du mơ mộng rãi tình trần
Nhạt nắng bạc đầu hoang dư điệu
Gian nan xao động bể trầm luân
Mỏi cánh chim ngàn thời bình gái
Hắt hưu lữ khách bận lòng truân
Nghìn trùng gió oán phím ngà rụng 
Tình tang mấy khúc hỡi nghĩa ân

9 tháng 5, 2017

Bao giờ quay lại......



Tại em khóc lên trời hờn phố hạ 
Lướt thướt buồn sao lại bắt đền anh 
Chỉ vì em cứ héo hắt thưa mành 
Lại đổ lỗi cho anh chiều trông ngóng 
.
Cũng vì em mà thu mùa thay lá 
Lấp phủ thềm che kín vết tình ta 
Tình lạc lối trong hạ rơi khắc khoải 
Giọt sương mềm làm ướt sũng người qua 
.
Vì em thôi mà hạ cất vạn nắng 
Gió nghiêng chiều hoàng hôn tím hờ trôi 
Em đừng hờn cho ân nghĩa đầy vơi
Vết tình xưa ta lại gieo đường hạ 
.
Thôi nhé em hạ đi rồi mùa tới 
Buồn chiều xưa ta cất gió mang xa 
Em nói đi vận lần ghét lá khô
Của thu tình cứ lấp vết tình cũ 
.
Đừng khóc nữa để trời mưa đó 
Nước theo dòng trôi miền nhớ không tên 
Nay đôi ta lại chung mộng êm đềm 
Nắng lao xao chiều vàng mây tím nhớ

27 tháng 4, 2017

THẾ ĐẤY .......


 ….

. Tri âm,kiến diện ,tri tâm

Âm diện vương vẩn tâm thầm héo hon 
.Bao mùa cầu ước vuông tròn 
Mù khơi năm tháng triền non khuất đàng ….
.
.Xám mây che khuất trăng vàng 
Duyên xưa nay đã dở dang câu thề 
. Đất trời bùa ngải hoang thê
Mang mang trăng nước cận kề sầu miên 
.
.Tứ bề trăng nước xô thuyền 
Hững hờ thả lá tình duyên chờn vờn 
. Thu mùa rơi lá cô đơn
Người đi không hẹn tủi hờn xa nhân
.
.Vạn nẻo sầu gối bần thần 
Bao thu buồn cõng tình chân âm thầm 
. Tri âm,kiến diện ,tri tâm 
Trời mang sương gió gieo ngầm lệ thơ
.
. Người đi để lại sương mờ 
Tuyết sương gieo phủ câu thơ nẻo đời 
. Nghiêng tình thả lạnh –mưa rơi
Ướt đẫm tim cũ rối bời tình xưa .

23 tháng 4, 2017

Lời cuối cho tình nhân







LỜI CUỐI CHO TÌNH NHÂN

Em cứ, lơi lả cùng ai?
Nơi anh nồng hạ 
Chốt cài ngày đêm 

Chớm hè
Nỗi nhớ nhá nhem
Tim anh hoang lạnh
Bên thềm
Trăng khuya! 

Một mình 
Sớm tối 
Đi về.
Lết lê
Chân bước 
Đi về không nhau 

Chẳng rêu xanh,cũng úa nhàu
Chẳng chồng
Chẳng vợ
Chẳng nhau còn gì? 

Ừ thôi
Kệ
Tháng năm đi
Trả vay vay trả 
Được gì
Bõ không???.....
…………………………………………

19 tháng 4, 2017

MÌNH ...MỘT MÌNH.....


. Thương yêu mà chợt xa tình 
Như đường sỏi đá duyên mình chông gai
. Chiều nao mây tắm gió dài
Mây trôi mờ mịt vương hoài đồi xa
.
.Rơi chiều sương phủ tình ta
Cho lòng ngơ ngẩn bờ xa tình người 
.Ngậm ngùi sương trắng giọt rơi
Ai cùng quét lá bên trời mộng mơ
.
.Từ nay cạn cả ý thơ
Một thời vần vũ nào ngờ hồn đau
. Vì đâu gió chở thêm sầu
Nháo nhào mây gió nát nhàu tinh khôi
.
.Vì lầm lỡ đã xa rồi 
Đâu còn nữa mảnh trăng rơi đọa đành 
. Còn đâu dẫu chỉ mỏng manh 
Một chút ngơ ngác thôi đành xa nhau
TỪ NAY RÃ NHỤY HƯƠNG CAU
NƯƠNG DUYÊN THÔI HẾT MÌNH ĐAU MỘT MÌNH 

10 tháng 3, 2017

TA BÂY GIỜ.......



Xuân sắc nhân gian lắm đường đưa
Tàn xuân thưa vết chân sớm trưa
Qui luật cuộc đời sao khiên cưỡng 
Néo mà chi ai nghĩa tình thừa 
.
Nhân sinh nắng mưa trách ,than ,phiền 
Sinh thời mong mộng đời lên tiên 
Thiện phước trời cho nhiêu giữ lấy
Đổ dốc bóng đời hận hương huyền 
.
Ta vẫn thệ nguyền ta là ai
Sống cho với nhận lòng chẳng phai
Chạm hương má đào trời thử vận 
Hạnh ngộ trời thương thắm đào ,mai
.
Trách chi ngày cũ chuyện đã qua 
Đi về thời gian xuân đã già 
Vị tha tất cả đời hư thực 
Tu nhân bản tính của riêng ta
.
Chết cũng ra ma bon chen chi
Sống đời cõi tạm đâu thiên di
Một đời một kiếp bao thu nhỉ 
Trách móc ương ,xui để được gì ?
.
Trời ban bất nghì cõi luân thường 
Tạo nghiệp chuyện đời rớt tai ương 
Tự ta gieo chướng sao oán trách 
Vô can đất trời lại chẳng thương 
.
Long đong vấn vương dòng sông mê
Vay trả nghiệp duyên khổ mọi bề 
Tình yêu ngang trái rồi đen bạc 
Hận thù lẩn quẩn chẳng lối về 
.
Sống đời nhiêu khê cõi tạm thôi 
Thiện duyên vạn trường chẳng đoái côi
Nặng lòng thoát bước mộng tiên cảnh 
Trần gian sắc ,không ngẫm người ơi
.
Buông bỏ tiếng đời ước bình yên 
Sĩ diện ích kỷ đổ bến thuyền 
Tham lam lời lỗ chi cũng bỏ 
Tâm lòng nhẹ gánh thấy như tiên
.
So đo ngả nghiêng thật đã quên 
Trời cho ta giữ vẹn tâm nguyền 
Trước sau ta vẫn một bản tính 
Ta làm mình chịu chẳng lụy phiền -