
Có về nữa không hỡi thời gian
Ngày đi võng lọng nắng che tàn
Ta giờ mỏi cả lòng hoang phế
Ngả chiều mà lau chút lỡ làng
Ta mộng thi hồ thương nhớ nhau
Mà tình lã ngọn với hương cau
Vườn xưa ta giấu ngày quá hạ
Mà bóng sương tình ôm để đau
Cứ để dư âm đủ bạc màu
Hoa tàn bướm rũ giữa thương sâu
Đừng chôn cánh mỏng loài hồ điệp
Bên cội phù tang đã úa nhàu
Ta nguyện bên trời lay kiếp hoa
Dù thời xa vắng đã nhạt nhòa
Còn nghe trong gió lời trăng khuất
Ngơ ngẩn mà thương ngày đi xa
Mùa ơi còn có về nữa không ?!
Hay là vĩnh biệt một dòng sông
Đừng neo cuối bãi con đò mộng
Để giết tha nhân một nỗi lòng
Đời là sương khói khó cưu mang
Ta che gian dối giữa hoang tàn
Cạn đắng chưa đủ thành tri kỷ
Một cõi ru buồn ta lỡ mang !
Thôi đành mặc niệm với thinh không
Mùa hoa cải đắng đã lên ngồng
Người ơi ! hoa hạ giờ tang tóc
Ta nhớ rất nhiều ai biết không ???