Ngày 25 tháng 07 năm 2014

Vu Vơ -


Làm sao
Mà hiểu vì đâu
Nắm tay bóp nát
Đỉnh sầu
Cũ thu
.
Lỡ rồi
Đành thả khuất mù
Rồi bình minh ló
Đưa đu nhoẻn cười
.
Tình cờ
Mặn chát chợt rơi
Đan tay dỗ nắng
Khẽ cười
Vu vơ -


Read More

Ngày 21 tháng 07 năm 2014

THu Về -

Nhấp chén hương nồng ta đón thu
Dịu dàng thả nắng tan sương mù
Mây buông lơ đãng lunh linh nước
Aó vàng hoa cúc hòa nắng ru
.
Xòe tay nhặt chiếc lá vàng bay 
Trong cõi thu khai sắc màu này
Bên hồ tà áo vương tha thướt
Rối  thủa hẹn hò khung trời say
.
Tan rồi oi nồng cuối hạ mưa
Nhừơng bước mơn gió thu như vừa
Thả ánh ngọc ngà trên hồng má
Của dáng em ngoan mắt đong đưa
.
Nâng chén thu tình ta hỏi mây
Bên đồi thông xanh có vơi đầy
Vần thơ tuyệt tác buông tơ liễu
Trong nắng thủy tinh lóng lánh này
.
TRàn nắng thu mơ mọi nẻo đường
Ráng chiều hò hẹn thu vương vương
Một lời tình xa lòng ấp ủ
Thao thức trở về  với thu thương -

Read More

Ngày 19 tháng 07 năm 2014

MUỘN -

Có những lúc ngồi bới trong hoài niệm
Những thanh âm cùng với thời gian xưa
Vết đời đau giọt lệ cùng nắng mưa
Của một thời đã vùi sâu quá khứ
.
Bao phù trầm cứ dâng như nước lũ
Tràn thềm rêu rồi rớt đáy vực sâu
Sóng tình ru và những lời yêu dấu
Cả chuyện đời với mộng ước cơ cầu
.
Những luyến  nhớ mảnh lòng cứ xen màu
Hồn cỏ úa cứ mải tìm bến đậu
Rồi tội lỗi để lòng mãi  hoài hận
Cùng tự tình trên lối dốc hồn đau
.
Dòng sông đắng cứ trầm mình thật sâu
Đến mỏi mòn bờ khuya đắp dĩ vãng
Lối sỏi đá làm cho tâm tan nát
Tìm ăn năn hình như cuối thời gian ……………..
……………………
Read More

Ngày 16 tháng 07 năm 2014

HOA-ĐỜI

Màu hoa nào
Mà không phai tàn rữa
Đời con người
Cũng từa tựa thế thôi
Mùa xoay vòng
Xuân cứ đến lại rời
Hoa cứ nở
Rồi rã rời thả phận
.
Con người ta
Cũng kiếp hoa lận đận
Đến lại đi
Nhân nhấn trong cuộc đời
Vô thường lắm
Nhẹ như cánh hoa rơi
Nhưng tình người
Vẫn muôn đời –vĩnh cửu -



Read More

Ngày 12 tháng 07 năm 2014

Gạch Nối -

 .Ngỡ chẳng can cớ gì ta
Mà nỗi giao hòa thật đáng ngác ngơ
 .Ngỡ xa ta kệ bơ vơ
Mà trời dịch chuyển rối tơ cứ liền
.
 .Gom vui lại đắp ưu phiền
Đong cười nhân thế thấy miền cô liêu
 .Tìm đam mê ,vỡ mộng yêu
Trượt chân rồi ngã vào chiều nợ duyên
.
 . Bước lạc ngỡ vấp đào nguyên
Cho lời gian dối tưởng  miền nhớ nhung
 . Mảnh chiều mây dắt lưng chừng
Kéo hoàng hôn xuống ngập ngừng lại buông
.
 . Thế nhân nhạc phách tấn tuồng
Mập mờ ồn ã mà suông đến tàn
 . Sinh ra cười khóc nhân gian
Lập lòe cuộc sống bên đàng chơi vơi
.
 . Thầm nợ day dứt giọt đời
Chiều già ngã giá một thời thanh tân
 . Tóc sương còn nợ phong trần
Ăn mày tri kỷ ái ân một chiều
.
 . Phong lưu nguyện sắt lời yêu
Lẳng lơ thề giữ vẹn điều tuyết trinh
 . Đa đoan thế thái nhân tình
Là chữ nợ ,níu bóng hình của nhau
.
 . Ta là gì nhỉ mai sau
Xô đường thế thái thấy đau vận mình
. Thôi thì hờ hững im thinh
Loay hoay cùng gió chữ tình cùng thơ -


Read More

Ngày 08 tháng 07 năm 2014

Tàn mơ

Tìm về chốn cũ chốn hằng mơ
Lạc mất từ khi lạc bóng mờ
Năm tháng hao mòn theo tuổi úa
Thời gian còn lại với ngây thơ
Nhìn đời mới biết đời canh bạc 
Nghĩ phận ai hay phận ván cờ
Khôn dại cũng tàn theo nấm mộ
Một đời xin mãi được ngu ngơ -
Read More

Ngày 05 tháng 07 năm 2014

Không đề -


Có chàng thi sĩ ngóng chờ ai

Dưới nắng hoàng hôn bóng ngã dài

Nỗi nhớ treo hoài trên cánh gió 

Tâm tình lắng đọng chẳng phôi phai

Read More

Ngày 01 tháng 07 năm 2014

Thu Chưa Về -


Vơi nắng hạ rồi thu về chưa 
Vào đêm nhẹ gió như giao mùa 
Ban mai đã phủ sương làn cỏ 
Lung linh dưới nắng vàng chen đua 
.
Cuối hạ tàn tạ mấy cơn mưa 
Mà như chưa đủ đuổi hạ trưa 
Có lẽ lòng người ôm hoài mộng 
Lên cứ vời thu trong hạ đùa 
 .
Thu vẫn chỉ về trong giấc mơ 
Với tàn dư xưa bụi loang mờ 
Tiếng ve khan giọng  cuối trời hạ 
Khắc khoải trong lòng úa vần thơ 
.
Vì đấy hôn hoàng cứ đợi chờ 
Ảo ảnh mộng thu rồi ngẩn ngơ 
Thu đến quét đường khô vàng lá
Những ái ân lòng vọng phím tơ 
.
Mỗi niềm trong tim đợi nắng hồng 
Người ấy còn nhớ cố nhân không 
Ngoảnh nhìn như thấy hàng cây đợi 
Thoang thoảng hương yêu ngợp kín lòng 
.
Một làn gió trôi trời xám mây 
Mầm mưa của hạ vẫn quét ngày 
Quyến luyến thời thu buồn xa lắc 
Bao giờ tương ngộ thu vàng đây 
.
Vàng hanh đuổi lá vẫn nhớ mong 
Xôn xao hoài vọng vẫn thu lòng 
Nhớ nhung thăng trầm vẫn mở cửa 
Thuyền trăng chở thu đỗ bến sông -

Read More

Ngày 29 tháng 06 năm 2014

Xả chút đê -


 .Phố tôi em Bướm dễ thương
Hoa hậu xinh lém nhất phường đã thi
 .Cô Thẽm vừa mới sửa TI
VI-mất mấy triệu cười khì ngơ ngu
.
 . Bác Cột  chó đớp con  CU
GÁY tiếc  rồi cứ bù  lu  ầm ầm
 .Nàng Mẹt thích ra bụi DÂM
BỤT ngồi rồi cứ cười thầm làm xinh
.
 .Cái Hĩm thì thích làm TÌNH
NGUYỆN VIÊN cho bác thương binh gần nhà
 . Chú Gộc kẹp hai quả CÀ
CHUA gặp chị Mít cứ kề ka than thèm
 .
 . Ông Dê rất thích bóc tem
Thư dì hàng xóm tên Lem gửi về
 .Thím Lẹo vừa tắm vừa PHÊ
BÌNH thằng cháu mải mê hoạt hình
.
 . Thắm mới lớn đã có KINH
NGIỆM trong chuyện vỡ ân tình chia tay
 . Thằng chày đang há đời CAY
CÚ bát bún ốc sáng nay ớt chìm
.
 .Bé Hĩm lại thích sờ CHIM
CHÈO BẺO ông cột mới tìm nơi quê
 . Thế thôi kẻo bạn ảo chê
Giở  hơi kể chuyện lê thê như khùng


Read More

Ngày 25 tháng 06 năm 2014

Ừ THÌ

Ừ thì tui là contylua-
Đúng là như vậy –từ khi chơi ảo tui đã lừa tất cả mọi người ,mà lừa rất bền –nếu không vì bên ấy thì tui cũng chẳng gần như thật thà thế này
.
Ừ thì tên tui không phải là Lê Trần Minh mà là tên khác ,mà bên ấy có biết bao nhiêu người bạn đang giao lưu mang tên thật không nhỉ
.
Ừ thì tui không phải sinh năm 1976 mà già hơn nhiều –tuổi thật ngoài 50 rồi –mà trên ảo này trẻ thành già –già như trẻ biết bao nhiêu người có chết ai đâu nhỉ ?
.
Ừ thì tui không phải người Huế -chẳng có giây mơ rễ má gì với người Huế hết á –Năm 81-84 tui chỉ đi lính cùng dân Huế thôi –nhưng bản thân tui rất yêu đất Huế và  con người Huế -Thực chất tui là người Hà Nội –mà tỉnh nào thì có vấn đề gì khi chơi ảo nhỉ ?
.
Ừ thì không ai biết nghề nghiệp chính của tui –nhiều người cứ đoán gìa đoán non về công việc làm của tui thôi –chứ chơi ảo 5-6 năm nay rồi tui chứ hề nói với ai một cách nghiêm túc về nghề nghiệp của mình cả .Mà thực chất tui chỉ là kẻ giang hồ -ra tù vào tội –(Chưa đến mức tù là nhà lệnh tha là giấy phép nhưng cũng vài ván ,mỗi ván mấy quyển rồi )-Nhưng giang hồ thì không làm thơ được à ?
.
Ừ thì tui vào ảo rồi cũng có lừa tình đó –mà điểm dừng của tui luôn ở chỗ không gây thù hận như một số người đâu (Một số kẻ thỉnh thoảng cứ phải đóng blog –đổi tên rồi chạy trốn vì bị gái rượt đó )Tui đâu đã hại ai tới mức đó nhỉ
.
Ừ thì bây giờ đã đạt được mục đích rồi đó –vạch mặt tui với mọi người –chắc bên ấy đang cười vì tui đã phải nói ra sự thật này nhỉ -
.
Mà bên ấy ơi –tui thua rồi –mọi người sẽ khinh bỉ tui và không giao lưu với tui nữa –Nếu tui lấy tên thật rồi đi giao lưu thì cậu đã biết rồi và lúc đó cậu lại đi nói đó chính là tui .Còn đổi tên khác thì vẫn là đi lừa mà
 .
Ừ thì bên ấy đã thắng –mà thắng ở mức độ nào liệu có biết là bao nhiêu không ?Hay thắng rồi cũng không được vui hở ?-Tui đã tự thú rồi -Bên ấy khỏi phải vất vả nữa-khỏi phải đi buôn nữa nhe -
-Cũng chỉ vì quá khứ không tốt lên tôi mới phải ẩn thân và dối trá mọi người thôi mà -có một điều là thơ tôi thì đúng nội tâm(Trừ một số bài họa còn thì rất thật không hề phóng tác đâu )
7năm nay rồi tui về nhà –tìm ra thú vui trên ảo và là thú vui đơn giản nhất mà tui tìm ra để né bước những rắc rối ngoài đường mà một kẻ như tui hay gặp phải lên tui sẽ không bỏ ảo –nhưng lúc này tui phân vân quá –không biết sẽ chơi tiếp như thế nào đây ?
 .

''Anh nay công tử kệnh vòm 
Mai này kện rập biết mòm vào đâu 
Không vòm không sộp không te 
Niễng mũm không có ai mê nỗi gì ''
Nguyên hồng 
Read More

Ngày 23 tháng 06 năm 2014

Em Cùng đêm phố -

Nỗi hờn em khi chân đưa qua phố
Cơn gió nào đi qua ngón tay đan
Sắt se thêm đời gõ  nhịp lỡ làng
Với buồn em chiều lang thang phố nhỏ
.
Nắng tắt chiều hoang mờ đôi lối mộng
Hình như sương đang ướp miền thịt da
Nỗi buồn ngọt trong đêm phố nhập nhòa
Em vơ hết những sợi đau gói lại
.
Khói tỏa sương buồn phố như dài mãi
Tàng bóng cây nghiêng xế dưới trăng buồn
Thầm rụng câu thương nhớ một hờ suông
Dạ sa dòng lệ lòng sao lành lạnh
.
Rả rích đêm lòng em sao chành chạnh
Mờ tỏ đèn cứ đua cùng trăng rơi
Nỗi bình yên trong em cứ gọi mời
Thong thả phố với đêm rơi thăm thẳm
.
Tình cờ chạm đã một thời xa vắng
Rồi ân tình treo vào cõi mộng ru
Làn hương tình loang theo gió hững hờ
Chỉ con vướng chân em trong phố cũ
.
Bối rối lòng bên phố xưa từ tạ
Em mong nhiều đêm hết ló mặt trời
Tan sương hờn cứ cắn nhẹ trên môi
Cho ban mai nắng tan sương –vương tóc
-

BÀI HỌA BÊN BLOG Hà Băng -

Read More

Ngày 19 tháng 06 năm 2014

ĐỢI-

Chiều nay giọt nắng hững hờ tơi
Quyến luyến xác phượng rụng  tơi bời
Hình như mùa đã vào mùa đổi
Tàn dư hóa kiếp nắng nỏ phơi
.
Ơi chiều thả nắng vàng rong chơi
Bặt rồi tiếng ve nhạc không lời
Mây xưa bên lề mùa  lối cũ
Chờ rủ gió mang  thêm hương đời
.
Đợi những tiếng thầm của lá rơi
Thanh âm khe khẽ tiếng gọi mời
Trăng lồng tàng bóng soi tương ngộ
Men say nghiêng dáng lối duyên cười .
.
Dẫu biết chuyện xưa gió lả lơi
Lá vàng xao xác mùa xa rời
Thiên thu câu chuyện vào xa lắc
Vẫn đợi phút giây của một thời
.
Đợi giải tơ vàng phía xa khơi
Dư ảnh không quên vàng nắng ơi
Bâng khuâng chợt thấy mùa tan muộn
Đâu đó  vài cánh phượng chơi vơi

Read More

Ngày 14 tháng 06 năm 2014

Huỳnh Xuân Sơn với cảm nhận bài thơ Đời Lá của tác giả Trần Minh Lê

Tôi biết đến tác giả Trần Minh Lê thời gian gần đây và đã đọc rất nhiều tác phẩm của anh. Đề tài được anh viết hầu như là thơ tình….
Thật bất ngờ hôm nay tôi gặp bài thơ Đời Lá dẫu đã coi tên tác giả…mà vẫn phải xem lại. Một bài thơ khác hoàn toàn với một Trần  Minh Lê. Từ tình thơ, ý thơ, câu chữ hoàn toàn thay đổi. Thơ mênh mang ý, hồn phiêu du theo câu chữ và chuyên chở một khối tình nặng trĩu. Bố cục chặt chẽ xuyên suốt toàn bài là sợi dây tình cảm kéo người đọc cuốn theo:
Đời Lá
Lá nhìn vào khoảng trống rộng mênh mang
Nơi chất chứa bao buồn vui sướng khổ
Lá gần trọn một đời hoa cây cỏ
Chỉ còn sót chút sắc vàng chiều nay
.
Mà đảo chao giữa trời đất vần xoay
Dốc nhân gian chạm chân ngày vào tối
Định mệnh đời càn khôn ai dời đổi
Vẫn reo gió thèm vương nắng dư dôi
.
Đời lá trải mưa nắng bao mùa trôi
Đủ gánh đời với mầm xanh thành lá
Thời gian đắp vận đổi rời chẳng lạ
Run trên cành mà cười với chồi non
.
Trọn kiếp rồi giờ ngồi đếm héo hon
Trong nắng đời chiều nay đang vụn nát
Mảng nối tình trong lòng ta phiêu dạt
Thương lá vàng đang khắc khoải hồn đau
.
Trong lòng ta héo hắt nỗi khổ sầu
Hồn se sắt hận đơn côi xanh nụ
Lá vàng ơi chiều rời đừng ủ rũ
Bao mầm cây còn đón nắng ngoài kia -
-
Viết cho mẹ -(Trần Minh Lê)

Tôi đã đọc được ở đâu đó đại ý là: muốn hiểu một tác phẩm trước hết phải hiểu về tác giả, cùng hoàn cảnh ra đời của tác phẩm đó…với Đời Lá tôi chưa biết gì về tác giả, nhưng thông qua những lời sẻ chia của bạn bè anh. Tôi được biết tác giả đã bước sang bên kia sườn dốc của cuộc đời…rớt xuống vực đôi lần rồi lại tự tìm cách trèo lên…sau những lần va đập đến xác xơ ấy, tác giả hiện đã ổn định và có lẽ là đang “đơn côi xanh nụ”.
Thế rồi khoảng hơn một tuần nay, người mẹ già đã “chót cành chiếc lá vàng đu” bỗng nhiên bị bệnh hiểm nghèo…Tác giả vào bệnh viện nuôi mẹ…tình mẫu tử thiêng liêng, là khởi nguồn cho tiếng nấc nghẹn trong tim, bật lên thành những câu thơ tràn đầy tình cảm. Nhưng theo một nhịp thơ trầm trầm khắc khoải…

Lá nhìn vào khoảng trống rộng mênh mang
Nơi chất chứa bao buồn vui sướng khổ
Lá gần trọn một đời hoa cây cỏ
Chỉ còn sót chút sắc vàng chiều nay

Thật cảm động khi tác giả mượn hình ảnh chiếc lá để thay cho đại từ nhân xưng Mẹ. Vâng đời Lá đã gần trọn vòng đời dẫu là kiếp cỏ cây…Cuộc đời của lá đã trải qua “bao buồn vui sướng khổ”..”Chỉ còn một chút sắc vàng…” nhìn một “khoảng trống”. Mà khoảng trống này lại “rộng đến mênh mang”…Lá nhìn gì? Lá muốn tìm gì? Trong khoảng trống ấy! tác giả liệu có giúp được gì cho Lá hay không?

Mà đảo chao giữa trời đất vần xoay
Dốc nhân gian chạm chân ngày vào tối
Định mệnh đời càn khôn ai dời đổi
Vẫn reo gió thèm vương nắng dư dôi

Vậy đấy! cả một đời lam lũ, tảo tần. Cho đến lúc chỉ còn chút sắc vàng mà vẫn phải “đảo chao giữa trời đất vần xoay”.
Vẫn biết để đến được chân “dốc nhân gian”..hay là khoảnh khắc giao thoa giữa chiều và tối. Đã là cả một chặng dài vất vả mà con đường ấy không thể biết trước, không thể rời đổi. Tất cả đã được định đoạt bởi Số trời đã định.
Nhưng vẫn “thèm vương nắng dư dôi”. Một khổ thơ mang tính triết lý của nhà Phật. Mang mang nỗi niềm như khát khao, như cam phận và rất thơ rất tình qua những từ như “chao đảo”, chạm. dời đổi, thèm, dư dôi…khiến cho khổ thơ cũng muốn chao đảo theo nỗi niềm tác giả…
Sau khi không đành, nhưng vẫn phải cam phận…bởi biết chẳng thể dời đổi. Tác giả  có lẽ đã ngồi nhìn mẹ già héo hắt rất lâu anh mới có thể cảm nhận được…

Đời lá trải mưa nắng bao mùa trôi
Đủ gánh đời với mầm xanh thành lá
Thời gian đắp vận đổi rời chẳng lạ
Run trên cành mà cười với chồi non
Với tuổi đời của Lá xấp xỉ tám mươi. Biết bao nhiêu vất vả, khổ cực của thời cuộc…Đời Lá đã kinh qua hai cuộc chiến tranh ác liệt. Những năm toàn quốc kháng chiến “tất cả cho tiền tuyến”vậy  hậu phương còn lại những gì?
 Rồi những năm thời bao cấp khốn khổ thiếu ăn thiếu mặc…khó khổ chung với cái khó khổ của cả dân tộc. làm sao đời lá sung sướng được..
 Đôi vai gầy guộc nằm thiêm thiếp trên giường bệnh kia , một thời dọc ngang, lặn lội, gánh vác, nuôi một bầy  mầm non từ lúc cựa mình tách vỏ nay thành lá xanh. Trong đó có tác giả của chúng ta.
Lá biết, tác giả biết và có lẽ cũng nhiều người biết và đành chịu “Mẹ già như chuối chín cây…” nhưng sao đọc câu thơ “Thời gian đắp vận đổi dời chẳng lạ” vẫn cứ xót xa, vẫn cứ mặn đắng trong lòng.
Đặc biệt là câu thơ “Run trên cành mà cười với chồi non”. Một hình ảnh cảm động vô cùng, nghệ thuật thơ ca có lẽ trong hoàn cảnh này chưa có câu thơ nào hay hơn thế mà tôi từng được đọc. Hình ảnh chiếc lá vàng lay lắt trước gió vẫn lạc quan nở nụ cười nhìn những chiếc lá xanh, lá non, mầm cây vừa nhú…
Một sự ví von tuyệt vời, khi hình ảnh chiếc Lá Vàng ấy, cũng chính là những người phụ nữ như mẹ của tác giả và biết bao bà mẹ Việt Nam khác…”cha mẹ thương con biển trời lai láng…” Bản chất của người phụ nữ Á đông là như vậy. Cả cuộc đời chỉ biết hy sinh cho chồng cho con và cho cháu…
Để rồi:

Trọn kiếp rồi giờ ngồi đếm héo hon
Trong nắng đời chiều nay đang vụn nát
Mảng nối tình trong lòng ta phiêu dạt
Thương lá vàng đang khắc khoải hồn đau

Đâu chỉ tác giả với “mảng tình nối…”Đâu chỉ có ruột rà thân thích của Lá mới “Thương Lá vàng đang khắc khoải lòng đau”. Hàng trăm bạn bè với những lời cầu nguyện sẻ chia với tác giả là minh chứng cho điều ấy…Trong khi đời của Lá đang trôi về cuối chiều…và có nguy cơ “vụn nát”. Thì chẳng có nỗi đau nào bằng nỗi đau của những người con phải chứng kiến….

Trong lòng ta héo hắt nỗi khổ sầu
Hồn se sắt hận đơn côi xanh nụ
Lá vàng ơi chiều rời đừng ủ rũ
Bao mầm cây còn đón nắng ngoài kia –

Khổ kết cũng chính là cái nấc của tiếng khóc trong lòng bật lên.
Tác  giả  ơi !“Đơn côi xanh nụ”cũng là do “dốc nhân gian” đã định đoạt cơ mà...
Thật xót xa khi nghe từ trong sâu thẳm đáy lòng người con cất lên tiếng kêu bi thương “Lá vàng ơi! chiều rời đừng ủ rũ./ Bao mầm cây còn đón nắng ngoài kia”.
Tới đây tác giả đã trả lại danh phận cho Đời Lá rằng :
Viết cho mẹ

Phải chăng dẫu trong lòng "héo hắt nỗi khổ sầu". Và hận cuộc đời đã để cho con phải ở thế "đơn côi xanh nụ"...Nhưng phía trước kia đường đời còn dài rộng để con đi...Con phải gắng gượng thôi. Phải vượt  qua thôi. Phải chăng ở cặp câu kết còn muốn nhắn nhủ với mẹ rằng...Lớp lớp con cháu của mẹ như "những mầm cây còn đón nắng..." Lá vàng trước gió lắt lay hôm nay cũng là điểm tựa cho những mầm non nối tiếp, hết thế hệ này đến thế hệ khác...

Sau tiếng nấc bi thương ấy! cùng với tất cả tấm lòng của những người con như tác giả Trần Minh Lê và rất nhiều người thân và bạn bè chia sẻ.
Ở Đời Lá tác giả rất thành công về bút pháp trong thơ. Không một chữ yêu, chỉ một chữ thương bên những  cụm từ như: Lá nhìn… Đời chao đảo…Còn sót chút sắc vàng….Trải nắng mưa…Lá gánh đời…Lá run… Đừng ủ rũ, thêm vài từ héo hắt, se sắt …khổ đau, đặc biệt là hai từ vụn nát.
Khiến người đọc như tôi và có lẽ sẽ có thêm nhiều bạn đọc khác nữa có cảm nhận:bài thơ là một khối yêu thương gắn kết bởi tình mẫu tử thiêng liêng. Ai cũng thấy, ai cũng có và ai cũng biết. Nhưng không phải ai cũng viết được một Đời Lá như tác giả Trần Minh Lê.

 Cầu mong sao điềm lành sẽ đến thêm một ngày là có thêm một tia hy vọng …Tôi xin mượn mấy lời thơ chia sẻ của tác giả  Hồ Ngọc Dũng để kết cho bài viết của mình:

Gió lay lắt Lá chưa về cội
Dẫu đã vàng nhưng cuống còn xanh
Đời người lắm lúc mong manh
Qua cơn thập tử vẫn lành đó thôi.

Sài Gòn 8/6/2014
Huỳnh Xuân Sơn
Read More

Ngày 11 tháng 06 năm 2014

Hỏi câu lục bát -

   .Hỏi câu lục bát vườn thơ
Bỗng dưng sao để sương mờ giăng ngang
  .Trang giấy còn viết lỡ làng
Bay trong kỷ niệm ngổn ngang chòng chành
.
  .Tay rời ngõ nhỏ vắng tanh
Ưu phiền xiết chặt lấy cành tương tư
  .Rêu xanh sương phủ mịt mù
Trên con đường cũ xuân thu giao tình
.
  .Xuôi ngược gió rụng im thinh
Bao lần tay níu ta mình được đâu
  .Hàng cây cháy nắng rầu rầu
Ca dao đợi ý vần câu gió lùa
.
  .Bên ấy dìu dặt nhặt thưa
Hoa viên mơ mông lên chưa thấy về
  .Thơ kém một vận một bề
Tắm mưa chiều lạnh tái tê thôi đành
.
  .Chát chua chiều muộn rơi nhanh
Gửi thơ chia vợi những xanh xao lòng
  .Bao giờ mang nắng ra hong
Bao giờ lục bát ngỏ lòng ca dao 
Read More

Ngày 10 tháng 06 năm 2014

TỪ ẤY-


Từ ấy người đi mộng úa tàn 
Hoa sim biệt khuất ải đồi hoang 
Aỏ huyền níu kéo mà không lệ
Oan trái trở về với ngổn ngang 
Cứ ngỡ hình ai duyên bèo bọt 
Nào ngờ bóng ấy phận đa mang
Em hỡi tình đời là quán trọ
Về đấy ru hời kiếp đa đoan
Viết cho bạn -

Read More

Ngày 08 tháng 06 năm 2014

Ngẫm Đêm-


Đêm tôi sạt lở giấc mơ tôi 
Mục ruỗng trò chơi kiếp phận rơi 
Mùa tình bạc phếch thôi luân lạc 
Thả khói buồn vui rớt xuống đời 
.
Chữ nợ cầm tay với chính ta 
Cớ gì say duyên liếc sắc hoa
Đua chen tùng liễu thanh trầm khúc 
Lạc hồn mấy nẻo mịt mù xa 
.
Mộng cõi mây hồng đêm ngậm ngùi 
Trăng soi đáy nước lóng lánh rơi 
Ai hay thói đời buồn không bán 
Dại gì ai mua duyên thừa chơi 
.
Phận kiếp rong rêu nối trần tình 
Ru mãi ngọt ngào đậu im thinh 
Sầu ướp lời say giọt Ngâu rụng 
Thêm gió canh tàn chuyện tình mình 
.
Buồn lòng chênh chao đuổi buồn lòng 
Toan tính tả tơi tiễn nhau không 
Cay đáng thành khối trong xiêu dạt 
Ngọt bùi nỡ phím duyên số trông 
.
Ngẫm đêm tâm trạng với hoa đời 
Trà dư tửu thừa ước mơ tôi 
Thành lòng phù phiếm trong khờ dại 
Cuồng si lãng đãng sương sa đời -
Read More

Ngày 07 tháng 06 năm 2014

Nghĩ


Nghĩ đến bạn xa lại chạnh buồn 
Năm qua tháng đến lệ còn tuôn 
Chén sầu cứ thế âm thầm chuốc 
Bể khổ giờ đây lặng lẽ luồn 
Khắc khoải tình xưa luôn réo gọi 
Bâng khuâng duyên cũ chẳng rời buông
Cuộc đời biến đổi nhiều ngang trái
Có biết lòng ta vẫn nhớ nguồn
Read More

Ngày 02 tháng 06 năm 2014

Đời Lá-

Lá nhìn vào khoảng trống rộng mênh mang
Nơi chất chứa bao buồn vui sướng khổ
Lá gần trọn một đời hoa cây cỏ
Chỉ còn sót chút sắc vàng chiều nay
.
Mà đảo chao giữa trời đất vần xoay
Dốc nhân gian chạm chân ngày vào tối
Định mệnh đời càn khôn ai dời đổi
Vẫn reo gió thèm vương nắng dư dôi
.
Đời lá trải mưa nắng bao mùa trôi
Đủ gánh đời với mầm xanh thành lá
Thời gian đắp vận đổi rời chẳng lạ
Run trên cành mà cười với chồi non
.
Trọn kiếp rồi giờ ngồi đếm héo hon
Trong nắng đời chiều nay đang vụn nát
Mảng nối tình trong lòng ta phiêu dạt
Thương lá vàng đang khắc khoải hồn đau
.
Trong lòng ta héo hắt nỗi khổ sầu
Hồn se sắt hận đơn côi xanh nụ
Lá vàng ơi chiều rời đừng ủ rũ
Bao mầm cây còn đón nắng ngoài kia -
-
Viết cho mẹ -
Read More

Ngày 17 tháng 05 năm 2014

Con Mong -


 .Cõi trần quán trọ cuộc đời 
Sinh mùa xuân sắc lá rơi xuân chiều 
 .Dại khôn cũng một chữ yêu 
Tình mẫu tử nói bao nhiêu cho vừa 
.
 . Cả đời mẹ gánh nắng  mưa 
Là thiên tính với đò đưa cuộc đời 
 .Thương chồng –con trẻ vui tươi
Buồn vui theo những tiếng cười ấm êm 
 . 
 .Mấy ngày mẹ mệt bước thềm 
Đêm không ngủ mắt cứ thêm rầu rầu
 .Vì con –mẹ khổ trước sau 
Mà con có thấy mẹ đâu vơi cười
.
 . Nắng mưa là chuyện của trời 
Ốm đau vẫn chuyện của người mà sao 
 .Con nhìn dạ cứ nao nao 
Một nỗi sợ –lá vàng chao gió hoài 
.
 . Níu men đời bước dặm dài 
Trời đã bắt tội vái vai thuốc thầy 
 .Cầu mong sóng gió đừng lay 
Chuối Non Vu rụng chín cây con sầu 
.
 . Thành tâm con ước một câu
Niềm tin mẹ khỏe biển sâu ân tình
 .Cho con vạn lẽ tình chân 
Bên đời nhân thế con cần mẹ ơi -


Read More

Ngày 11 tháng 05 năm 2014

Đất Việt -

Thiên thu Tộc Việt yêu thanh bình
Trăm họ giao hòa với chúng sinh
Lân bang có kẻ xưng nước lớn
Thèm nuốt đất lành –làm của mình
.
Hai ngàn năm trước mới đây thôi
Nam Hán binh hùng tràn khắp nơi
Khổng Minh –Mã Viện vạn quân tướng
Trưng Nhị Trưng Vương vén váy cười
.
Một ngàn năm trước Tống bang giao
Ý định xua quân cướp nước vào
Hùng tướng An Nam Lý Thường Kiệt
Ra tay đánh trước –chũng giã cào
.
Hoàng Đế Quang Trung cười tung trời
Càn Long nó chỉ xin voi thôi
Voi đủ bốn chân đuôi tai quạt
Mà ban cho nó con cụt vòi
.
Ngày nay con cháu Thương Trụ ơi
Chẳng nhớ nỗi nhục xương trắng trời
Lăm le lần nữa lòng toan tính
Muốn cướp nước này tiến khơi khơi
.
Toàn dân nước Việt một ý thôi
Nếu quân xâm lăng đến nước tôi
Thì Trời Nam này đâu hết cỏ
Bao gương anh hùng sánh đất trời -
.LTM
Read More

Ngày 06 tháng 05 năm 2014

Tìm Chiều

Tiếng reo gió đồi thông xa vắng
Gọi bình minh đánh thức mênh mông
 . Nắng mai rực rỡ trên sông
Tiếng chèo khuya rộn giục lòng viễn du
.
Hồn dạo bước thuyền ru  hoa mộng
Cung đàn xưa vang vọng đầy vơi
 . Nước lên sóng đẩy thuyền trôi
Bến duyên chờ đợi thấm lời mành che
.
Xòe tay nắm giọt tình rơi nhẹ
Đưa nhau về khe khẽ đong đưa
 . Tình nguyền chung nắng chung mưa
Sáng duyên một lối đò đưa một đời
.
Thiên thu một trăng phơi cùng cạn
Nâng  chén tình hoạn nạn bên nhau
 .Ngõ về hoa nắng một màu
Lam chiều dạ khúc ngàn sau ngọt ngào
.
Tiếng chèo rộn lao xao mặt nước
Vọng bờ xa sau trước quanh ta
 .Buông chiều ướt đẫm sương sa
Tình qua dâu bể là ta –tìm chiều -

Read More

Ngày 02 tháng 05 năm 2014

Người xưa-

   Người xưa còn gi ân tình
Thời gian buông trải bóng hình cách xa 
    Thuyền về dưới bến trăng tà
Bến sao vắng bóng người qua thấy buồn
.

    Sao sa như vệt  lệ tuôn
Bóng đêm mờ phủ che buồn hỡi ôi 
    Thuyền tình giấc mộng nổi trôi
Anh về bến đợi lúc trời mờ sương
.

    Ngập ngừng chân bước trên đường
Để lòng ngơ ngẩn nhớ thương một ngườ
    Màn đêm dần khuất cuối trời
Nhấn chìm dĩ vãng ai cười ai than
Read More

Ngày 26 tháng 04 năm 2014

30/4-Lệ Thầm -

Tạo hóa xây lên cuộc chinh trường
Khói lửa chiến tranh khắp muôn phương
Đất nước chìm trong màn binh khói
Biết bao thân trai phải lên đường
.
Nước Việt như chia hai quê hương
Bắc Nam hai miền đều phong sương
Dàn quân binh bố rồi chiến thuật
Quyết vì đất nước gửi máu xương
.
Bên nào bên nấy thi kiên cường
Lấp sông Bến Hải thay Hiền lương
Cộng Hòa phất lên –chiêu hồn quốc
Chủ Nghĩa dương cao –toàn dân thương
.
Thân trai xông pha vì nước non
Quyết vì sứ mệnh dạ sắc son
Mà nơi hương nhà bao buồn nhớ
Ngóng nơi chiến trường dạ mỏi mòn
.
Bao nhiêu bà mẹ ngóng chờ con
Rồi chị nào em nghĩa vẹn tròn
Lao động thay người trai chinh chiến
Nhiều lắm người vợ trong héo hon
.
Tàn binh nước Việt chung một đường
Trăm họ cùng về  một niềm thương
Nhưng đâu đó đây âm trầm  lắm
Ngày giỗ bao nhiêu lệ thầm vương -

Read More

Ngày 21 tháng 04 năm 2014

Nỗi niềm

Bao niềm riêng mà chỉ mình ta biết 
Những bôn ba ngày nắng như đêm mưa 
Lòng biển vắng hay hồn lạnh gió lùa 
Lúc chênh vênh lúc chật chội tâm trí 
.
Bao nỗi niềm tàn canh cứ ngẫm nghĩ 
Rồi ướt lòng loang loáng mưa đêm thâu 
Quờ quạng nắm dư hương của nỗi sầu 
Lềnh bềnh khuya mà vẫn cứ ngơ ngác 
.
Suy tư cứ tràn đêm như lũ thác 
Lật đá khe mà nâng nổi mình đâu 
Tâm tư lòng cứ tựa đời nông sâu 
Tim thổn thức cứ vốc nhòa đêm tối 
.
Có niềm riêng mà ta muốn từ chối 
Thả trầm kha để ôm lấy buồn tênh 
Như dòng trôi vòng vèo qua mặt ghềnh 
Mà vẫn cứ thét gào dòng đổ dốc 
.
Nỗi niềm ơi ngầy ngật trong mưa móc 
Mỏi bước đời tìm kiếm làm gì đâu 
Loanh quanh đêm rồi cứ chẳng qua mau 
Cứ róc rách nước luồn khe miết mải 
.
Như lệ lòng cứ hoài trôi trôi mãi 
Những nỗi niềm chôn kín trong đời tôi
Chỉ một mình một mình biết mà thôi 
Câm nín lòng với đời này sương phủ 
.
Bao nỗi niềm làm tâm can ủ rũ 
Chẳng đổi thay với mùa lại đếm mùa 
Lên hồn cứ làm bạn đêm so thưa 
Ngậm ngùi lòng thôi đành ta ôm phận
Read More

Ngày 15 tháng 04 năm 2014

Thâu Đêm-

Đêm buồn khẽ tiếng mưa rơi rơi
Đường khuya vẳng tiếng bước chân người
Gác lạnh đơn côi thầm lặng lẽ
Bên hè giọt khẽ vẫn đang rơi
.
Màn đêm càng thêm mịt mù khơi
Giăng mắc trong mưa ấy hạ rồi
Đương khuya nẻo  vắng người mưa gió
Lá rụng ngoài sân theo nước trôi
.
Thổn thức trong ta bỗng rã rời
Khắc khoải canh buồn gõ hồn côi
Xin mưa đừng tắm hồn ta nữa
Mệt nhoài cung thương trong chơi vơi
.
 Mưa cho xanh lá mùa hạ ơi
Phượng hồng hoa gạo đỏ tô trời
Mưa có trôi đi ngày tháng đợi
Hay chỉ đường buồn lao xao lời
.
Con đường bóng hẹn nhòa trong tôi
Chỉ hường cung vương ướt đẫm rồi
Chuyện tình khô lá trong  mưa hạ
Thâu đêm theo dòng vào xa xôi
.
Vẫn thoảng lòng ta tiếng nhạc đời
Cung níu cung trầm nghĩa đầy vơi
Tình căng tơ đứt bao luyến tiếc
Gió đêm réo rắt tiếng mưa cười -
Read More