TRANG CHỦ

21 tháng 7, 2017

TỪ....




Từ.......

.Giã từ một cõi phiêu linh
Ta về buôn bán một mình phôi pha
.Từ nay đếm khắc hồn nhòa
Đong đi đếm lại sắc hoa đã từng ....
.
.Hồn thu nay đã đặng đừng
Ngày đêm nay mộng người dưng một thời
. Thương hoa vườn tím lịm tôi
Từ nay là hết hôn môi dịu dàng
.
. Gĩa từ những giấc mơ hoang
Gĩa từ trai xứ hoang đàng là tôi
. Gĩa từ bao ước mơ thôi
Ta về ngẫm ngợi một đời lãng du
.
. Sóng nước trang đài của thu
Ngõ về réo rắt lời ru -chia lìa
.Tình nở đầu đời bên kia
Cuối đời còn cội kia kìa –nhận đi .
-

Đâu còn ......


ĐÂU CÒN ......
Giao mùa rồi kìa cánh lá sắp rơi
Ve thôi hát những điệu buồn da diết
Nghe trên lá mùi hương ngày ly biệt
Biệt ly ơi sao đắng chát cuộc đời
.

Thu đứng nhìn cây trở mình thay lá
Gió thu về lùa lạnh vai guộc gầy
Ta đâu phải phong cầm bên thi sĩ
Cũng chạnh lòng khi tà huy trốn mây
.

Lòng buồn bã bon chen với đắng cay
Thu nắng hoa mà sương mù che khuất
Cuối chiều buông trời buồn cho mưa khóc
Thả dòng trôi tất cả vào hư không ?

20 tháng 7, 2017

DĨ VÃNG .....


Dải sóng xanh vẫn xỏa bờ cát trắng 
Nhưng hoàng hôn đã đuổi nắng về tây 
Kỷ niệm xưa xanh lá đã bao ngày 
Nay tan xa theo trùng dương con sóng 
.
Phải quên thôi đất biển trời rực nắng 
Trả lại người những êm ái trần ai 
Nhát dao cứa làm tim rớt máu đào 
Thôi là hết miền thương xưa khúc ái 
.
Rồi đến ngày tất cả vào hư không 
Bao ý thơ sẽ trở thành kỷ niệm 
Lòng ta nhớ và hồn cứ lưu luyến 
Rồi nghẹn lòng gạt nước mắt rời xa 
.
Đời đâu bể khói sương phủ lòng nhòa 
Hồn rớt lệ cho đôi môi mặn đắng 
Bao kỷ niệm đắp nấm mồ dĩ vãng 
Thế là hết ân tình phải xa nhau .

HẾT.......


HẾT ......
Hết rồi hai ta chỉ  ngóng nhau 
Từ nay cho đến hết bạc đầu 
Thời gian ơi xin đừng đi nữa 
Dẫu bước đơn côi chẳng có nhau
.
Ta rót ngàn thu vào đầy cốc 
Thêm ngàn nhung nhớ để tràn ly 
Gom hết ngày cũ vào ly ấy 
Tất cả tình tôi trong ly này 
.
Ta uống ý thơ vào tâm khảm 
Trối trăn muôn ý với bạn ta 
Như gió ngàn trùng  trong núi thẳm 
Bay đến nơi ấy mịt mù xa 
.
Đâu chén tương phùng chỉ lệ rơi 
Giọt  sầu tràn chén đọng trên môi 
Ngày ấy em tiễn tôi lần cuối 
Tri kỷ lòng ta thôi hết rồi 
.
Ta ngồi một mình trời hạ vắng 
Lệ rơi hòa với khúc ly bôi 
Buồn bã cuộc đời sao đành đoạn 
Mai chỉ còn ta đếm sao rơi 
.
Không biết mai này còn gặp nhau 
Ra đi chẳng hẹn lúc tương cầu 
Nát tan trong nỗi sầu ly biệt 
Đập  vỡ chén này ừ lìa nhau -
-

19 tháng 7, 2017

LỜI CHO EM ......


LỜI CHO EM .....
Em hỡi giờ này em ở đâu
Tình xưa chẳng đến bên bến cầu 
Ra đi là hết không gặp nữa 
Đau đớn lòng anh –em biết đâu
.
Đã hẹn thề rồi sao nỡ quên 
Tả tơi héo rũ mảnh hương nguyền 
Thủ thỉ bây giờ mình anh mộng 
Tim khóc nhưng lòng đâu dễ quên 
.
Em phụ anh rồi có hiểu không 
Còn gì đâu nữa để anh mong 
Trời ơi em nỡ nào quên hết 
Em giết tình anh quá lạnh lùng 
.
Biết thế thì xưa chẳng nói ra 
Chẳng gieo trăm mối vào trang thơ 
Thủ thỉ tha thiết lời nhung nhớ 
Đừng mộng rồi mơ những đợi chờ 
.
Thì thôi anh đành quên nhớ em 
Coi như gặp được gái thục quyên 
Em đi mà kiếm người tình mới 
Đừng bắt tội anh –một lối riêng 
.
Duyên vương ngày nao nay đứt rồi 
Tơ nhện giăng mành cuối đời tôi 
Trách người tri thức mà gian dối 
Mộng ước ngờ đâu bèo dạt trôi 
.
Chẳng trách chi trời chỉ trách tôi 
Dại khờ tin yêu chỉ một người 
Ngu ngơ cứ tưởng em-ta mãi 
Trời hỡi sao khổ một mình thôi 
.
Tôi muốn quên đi cả bóng hình 
Quên lời vàng đá thề hứa tình 
Mong em cũng thế cũng quên hết 
Em hiểu không em chuyện ta mình 
.
Chúc em phiêu linh những ngày sang 
Ôm mộng tình mơ giữa quan hàng 
Vàng đá nguyền thề cùng bến ấy 
Cho hết cuộc đời đẹp nắng vàng

Không......




KHÔNG......
 .Yêu em yêu cả vần thơ 
Yêu em yêu cả  mơ mờ bóng  chim 
 . Từng cơn bấc gió nổi chìm 
Cứ yêu –yêu cả cánh chim khuất mờ 
 . 
 . Chỉ là ảo vọng bơ vơ 
Thả hình bắt bóng vào thơ đi tìm 
 . Tình em chao cánh loài chim 
Chim sâu nhỏ bé  rừng  lim lá nhiều 
.
 . Tình em nhỏ bé bao nhiêu
Rừng lim nhiều lá bấy nhiêu dõi tìm 
 . Hôm nay ngồi bới con tim 
Ứa dòng huyết lệ  rồi im  hoài hoài 
.
 . Cất giấc mộng cất nắng mai 
Cất  yêu cất nhớ cất hoài tim đau 
 . Em như gió thoảng không màu 
 Không yêu không mộng không đau đớn lòng 
.......................................
 .KHÔNG LÀ MỘNG HẾT NHỚ MONG 
CÒN ĐÓ MỘT THỦA LONG ĐONG –ĐỂ RỒI ......
....

Hòa cung......


Đặt nốt phím chùng đàn chẳng hay
Nâng cao tơ phím đã đứt dây
Nỗi đau cung sầu buông cách nhịp 
Tiếng thở cung tình giá nào đây ?

18 tháng 7, 2017

CUỐI CHIỀU......

-CUỐI CHIỀU.......
Bóng đã khuất em mờ vào dĩ vãng 
Bởi vì đâu tình bảng lảng như mây
Đường đôi nẻo anh biết hỏi gì đây 
Mùa tiếp mùa tháng ngày chênh vênh nhớ 
.
Hoang lòng quá khi cầu tình nỡ dở 
Hằn vết thương dài trôi theo thời gian 
Biệt ly cách vẫn rung nốt ai hoài 
Bước lẻ bóng trong mùa Ngâu Ô Thước 
.
Gom hắt hiu làm động lực bước tiếp 
Khi trong lòng đau nhói vết dao đâm 
Gương vỡ rồi mình ta ôm tình câm 
Lần cuối chiều với miền âm thầm dốc -

17 tháng 7, 2017

27-7 cho các chị (Những bà cô cả cuộc đời )

Thời binh lửa qua lâu rồi chị nhỉ 
Cõi bình yên vui rộn  rã nơi đây 
Chị tôi ơi bao nhiêu tiếng vơi đầy 
Dành cho chị bởi chị là chiến sĩ 
.
CuỘC đời này chị gợi bao suy nghĩ 
Với tảo tần lo từng bát tương cà 
Thức bao đêm lo lắng cho mẹ cha
Của người dưng để rồi đời ghẻ lạnh 
.
Cuộc sống ơi bao người thương  bất hạnh 
Khẽ chị cười chành chạnh nhớ đến ai 
Nhớ đến anh một thủa thương chị hoài 
Vì tổ quốc chào chị rồi đi mãi 
.
Anh ra đi lưu danh vang sử sách 
Chị ở nhà tảo tần với mẹ cha 
Cha mẹ anh là cha mẹ chị mà 
''Thiếu phụ nào cũng một lần góa bụa ''*
.
Vì yêu anh chị đã không ngần ngại 
Làm dâu con mà cưới hỏi bao giờ 
Cho đến nay cha mẹ vẫn lơ mơ 
Tao đâu rước loại dâu con lầm lũi 
.
Anh ra đi vì quốc gia đại sự 
Chị ở nhà tròn phận làm dâu con 
Anh chiến đấu một mất một còn 
Chi vẫn cứ âm thầm gói tình hiếu 
.
Giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh 
Chị đánh giặc cơm canh nóng tảo tần 
Dưỡng mẹ cha dù biết chẳng thân sinh 
Hi sinh tuổi tình  xuân cho tiền tuyến 
.
Chí nam nhi sức trai bao cống hiến 
Với chị đây cay đắng  với xót xa
Bình yên thật nơi cuộc sống hương nhà 
An lòng nhé hỡi anh người chiến sĩ 
.
Chuyện của chị đã mang nhiều ý nghĩ 
Về xả thân về mũi đạn hòn tên 

Đất nước này có những ngày êm đêm 
Là có công bao người đang lầm lũi ...
....


....
*Ý mượn bên blog Xuân Sơn Huỳnh (Nhà bình thơ chuyên nghiệp )

14 tháng 7, 2017

27-7 cho các anh -

27/7 cho anh -
27/7......
.Trúc nào khắc hết thương yêu
Oai hùng cổ tích bao điều ghi sâu
.Máu xương ,cống hiến ,dãi dầu 
Nay mồ hương khói đậm câu –ơn người 
.
.Đau thương mất mát qua rồi 
Vẫn vương vẳng mãi tiếng đời chuông ngân 
.Tiếng rung cầu nối người trần 
Khói hương tâm phúc xa gần thấp cao
.
.Hai bảy tháng bảy lao xao
Lòng người cầu khấn quyện vào hư vô 
.Chung một thương nhớ đầy bồ 
Sông nào rửa hết dạt xô nỗi buồn 
.
.Đục trong vẫn mãi nhớ nguồn 
Bao nhiêu trai trẻ như muôn giọt đời 
. Đất nước nguy biến đến rồi 
Trùng trùng chân bước để đời hôm nay 
.
. Chuông chùa lan tiếng tỏ bầy 
Khói hương hòa quyện đất này ghi sâu
. Bao người chẳng quản dãi dầu 
Đội bom xuyên đạn lên câu –đời đời 
.
. Chiến tranh tàn phá qua rồi 
Mấy đời vinh nhục ngậm cười khắc in 
.Hôm nay ngày của nỗi niềm 
Hùng binh ,trang sử ghi thêm –ơn người 
.
. Tóc sương em đứng cầu trời 
Khôn thiêng phò hộ biển đời nhé anh 
. Âm dương chẳng bước song hành 
An bình thế cuộc vì anh đã từng .....
.....

7 tháng 7, 2017

PHAI PHÔI.....





Chân nhẹ bước lối hắt hiu chờ tắt
Mùa xanh xưa mờ nhạt với ở đi
Ngọn gió hoang miên man bờ tím ngắt
Tóc xanh xưa nay bạc phếch xuân thì
.
Lòng gói kỹ những câu thương thủa ấy
Nốt nhạc vui đâu vẳng trên phím câm
Đồng vọng cũ xanh rêu mà gió chướng
Xa khơi lộng đâu gom góp ngọt lành
.
Ta chậm bước lúc hôn hoàng sương rắc
Thời gian đi ai níu lại trả vay
Ta đành ghép tên người bằng mảnh lòng hoang dại
Rượu rót rồi mới nhấp mắt đã cay
.
Ta ngẩng mặt hứng giọt sương trên má
Chút sương đọng đắng ngắt trên bờ môi
Nghe hơi thiwr đắm mình vào hư lạ
Gần thật gần sao hồn vẫn xa xôi
.
Ta mải miết bước chân xa gót tận
Đâu thương nhớ sao chẳng về với đời
Ta vẫn biết có duyên thì lên phận
Tự vấn lòng duyên hai nửa phai phôi