TRANG CHỦ

20 tháng 7, 2017

DĨ VÃNG .....


Dải sóng xanh vẫn xỏa bờ cát trắng 
Nhưng hoàng hôn đã đuổi nắng về tây 
Kỷ niệm xưa xanh lá đã bao ngày 
Nay tan xa theo trùng dương con sóng 
.
Phải quên thôi đất biển trời rực nắng 
Trả lại người những êm ái trần ai 
Nhát dao cứa làm tim rớt máu đào 
Thôi là hết miền thương xưa khúc ái 
.
Rồi đến ngày tất cả vào hư không 
Bao ý thơ sẽ trở thành kỷ niệm 
Lòng ta nhớ và hồn cứ lưu luyến 
Rồi nghẹn lòng gạt nước mắt rời xa 
.
Đời đâu bể khói sương phủ lòng nhòa 
Hồn rớt lệ cho đôi môi mặn đắng 
Bao kỷ niệm đắp nấm mồ dĩ vãng 
Thế là hết ân tình phải xa nhau .

2 nhận xét:

  1. Thơ buồn vậy anh Tân ơi.... cofe cùng ND cho vui anh nè

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chiều buông vội anh giật mình ngơ ngác
      Gỉa nai thôi đâu có khác cuộc đời
      Tóc sương buồn nhấn chìm nỗi đơn côi
      Ta đâu muốn trở về thời mây gió
      .
      Cô em ơi còn nơi ấy không đó
      Ta cùng đi cà phê nhé em ơi
      Một sẻ chia một niềm nhớ đời người
      Cà phê đắng thơm thơm thật dìu dịu....
      ....

      Xóa